ngày 25/2/1994 gia đình anh Trần văn Đăng đang tổ chức tiệc chia tay đi H.O với bà con thôn Cam Bình Hàm Tân - vc Anh Đăng đang đứng sau lưng tác giả ĐHL. Người viết ngồi cạnh a Trần Nguyên Nghị và bên phải là các anh Hùng, a Cẩm Ngồi xoay lưng lại là các anh đại úy Mạnh, thiếu tá Hạnh (mang kiếng),..
Cùng
nhớ về nhau, nhóm H.O ra đi từ vùng nương rẫy Hàm Tân Bình Thuận
Lữ
phúc Cam (mất 10.7.2023)
Nguyễn
Đăng (mất)
Nguyễn
Mạnh (mất)
Nguyễn
(?)Huệ ( ở xóm Triệu Hải Cam Bình, mất khi mới qua Mỹ)
Trần
văn Hào
Hoàng
gia Độ
Hoàng
Thỉnh (mất năm 2020)
Nguyễn
Xê
Trần
nguyên Nghị
Đinh
trọng Phúc
Nguyễn
khắc Bổn
Cao
hữu Khang (mất 6.7.2023)
Trần
ngọc Điềm
Nguyễn
Huệ (thiếu tá Huệ trước ở Tân Thắng, Hàm Tân hiện ở khu gia cư Checker- San
Jose)
Nhớ
về một thuở chương trình H.O. mới ra đời nhóm ‘phó thường dân’ tại Hàm Tân lao
xao bận rộn không phải là ít. Nhắc đến Hàm Tân người ta có thể nhớ đến Trại Tù
Z30 dưới chân ngọn Mây Tào lúc đó từ xã Hàm Minh vào đến các điểm
dừng xe, Căn Cứ 1 Căn Cứ 2 đều nhớ. Người về từ các trại về Hàm Tân đều mang
cái danh là ‘phó thường dân’ có nghĩa là phải đợi một vài năm mới được ‘trả
quyền công dân’ làm kiếp dân thường.
Nhóm
đi H.O tại các xã Tân Hà, Tân Thiện khá đông. Đa số đều ra Phan Thiết làm giấy
tờ. Một thời gian nghe đồn phải ‘chạy dịch vụ’ thế là rủ nhau đôn đáo ra tận Đà
Nẵng mà ‘chạy’. Tiếng ‘chạy’ ở đây nghĩa là sao ai cũng rõ. Người viết xin khỏi
dông dài vấn đề này. Trong bài viết này, tác giả chỉ mong ghi lại hình ảnh
những ngày đợi tin tức H.O tin Thái Lan, tin phái đoàn phỏng vấn và nhất là
những buổi gặp mặt nhau “trà dư tửu hậu” bàn tán cùng âu lo.
Từ
Tân Hà anh Lữ Phúc Cam và vài người bạn đạp xe đạp lên đến Động Đền, kéo theo
anh Hoàng Thỉnh vài ba người nữa lên tận xã Sơn Mỹ. Lao xao bàn tán cũng là
chuyện "đi H.O.". Thế là từ xã Sơn Mỹ, các anh Cao Hữu Khang, anh
Nguyễn Bổn anh Trần ngọc Điềm, anh Trần nguyên Nghị, cùng tới nhà thằng em nhỏ
tuổi nhất tức là người viết bài này bàn bàn tính tính lo tình hình có đi thật
hay không? Bao giờ đi, tại Sài Gòn đang đi H.O mấy rồi vân vân và vân vân. Bên
chén trà lạt, gà qué rượu chè chẳng có nhưng ấm áp tình huynh đệ lạ kỳ.
Có thể những ngày đó trở về sau "nhóm H.O" chúng tôi tạm gác cuốc hay
có làm rừng cuốc đất cũng làm cầm chừng ...bắt đầu lo chuyện bảo vệ sức khỏe mà
đi, do đi là cả tương lai huy hoàng trước mắt dù chuyện đó còn trong vòng tin
và không tin, quá hồi hộp nửa mừng nửa sợ nửa nghi nan...
Dưới
xã Tân Mỹ, cụ thể hơn là vùng Động Đền, Cam Bình anh Trần văn Hào anh Hoàng Gia
Độ hàng ngày không quên bên chén rượu tiêu sầu làm thêm vài bài thơ để lại cho
đời trước khi đi Mỹ. Những buổi gặp nhau bên bình trà chế thêm nước sôi vài ba
bận tại nhà anh Nguyễn Xê nhưng câu chuyện H.O vẫn chưa hết cơn sôi nổi.
Nhưng
Thời gian tiếp theo, số thứ tự H.O đã định hình. Niềm tin của chúng tôi càng
tăng thêm. Những H.O đầu tiên đã từ Sài Gòn đã có người đi và đang thành sự
thật. Ngay tại Quảng Trị những người làm liều thử thời vận lại đi trong các
chuyến đầu này.
hình- buổi chợ quê Cam Bình Hàm Tân
1995
Thế
là chúng tôi bắt đầu tin. Nhớ làm sao anh Trần Nguyên Nghị và người viết cái
buổi đi Đà Nẵng làm dịch vụ. Đêm khuya thang vắng khi gà chưa gáy canh đầu hai
anh em lặng lẽ đi bộ về đến bến xe LaGi tạm vài ngày từ giã vùng đất rẫy SƠn Mỹ
làm chuyến “viễn hành” ra Đà Nẵng. Ai cũng cái thế ‘bị gậy’ lên đường mang theo
bao nhiêu hi vọng. Dĩ nhiên niềm hi vọng đó tăng thêm khi đã thành công chạy
mượn hai ba chỉ vàng gói kỹ trong người trong một chuyến ra trung. Ngang đây
chắc bạn đọc sẽ hiểu H.O mà không 'Dịch
Vụ' thì xem như bù trớt hay đợi đến ‘dài cổ’ đó thôi.
Chuyện
kể tưởng như mới đây mà té ra đã mấy chục năm rồi. Mấy chục năm trong đầu óc
người viết cứ lởn vởn hình ảnh những ngày chống cuốc đợi thư từ Sở Ngoại Vụ gửi
về, những ngày nhóm H.O chúng tôi cứ gặp nhau bàn tán lo toan. Rồi chuyện ra đi
H.O chúng tôi đã là hiện thực. Những buổi tiệc mừng chia tay nhau từ những
người ra đi trước. Sắm sửa ra đi, tiệc tùng tiễn biệt mong người đi trước gặp
nhiều may mắn nơi xứ lạ quê người và nhất là hình dung cái cảnh ra
đi khó lòng ‘gặp lại’. Người trước kẻ sau thế mà chương trình H.O là một sự
minh chứng hùng hồn ra đi Mỹ có thực.
Người
viết nhỏ tuổi nhất, ra tù về nhà mới lấy vợ. Chuyện đi sau các anh
cũng hợp lý. Lận đận theo chuyện sinh con đẻ cái mới chậm trễ lại đằng sau. Mấy
anh đi trước có người ái ngại lo lắng cho đứa em trẻ tuổi bị ách tắc lại sau.
Ai cũng cầu mong cho gia đình đứa em này may mắn. Từ H.O. 25 trụt lần đi với
H.O. 31 nhưng rồi cũng xong, cũng qua được bến bờ tự do 2 vợ chồng cùng
năm đứa con dại.
gia đình tác giả được cậu mợ đón tại phi
trường San Francisco ngày 2.8.1995
Đêm
nào khó ngủ nằm trằn trọc người viết hay nhớ về cảnh cũ người xưa đó là vùng
đất Động Đền một nơi cơ khổ nhưng từng giúp bao mảnh đời lưu dân Quảng Trị sống
qua bao giai đoạn gian nan, lao khổ. Nói đến vùng đất nuôi dân QT mình trong đó
có những kỷ niệm khó quên đối với những người tù lỡ vận trở về với gia đình,
hàng ngày cái cuốc trên vai sắn khoai bên cạnh người thân, xóm làng.
Ngày
tháng gian nan do miếng cơm manh áo mà trường ốc cũng thiếu thốn như trong bài
thơ của anh Trần Quảng Lượng hay là Trần văn Hào miêu tả lớp - trường vào đầu
thập niên 1980 ở một vùng cát ven biển ra sao?
TRƯỜNG HỌC CAM BÌNH
Trường
học ngày nay nghĩ cũng hay
Khen
ai khéo dựng khéo chưng bày
Bốn
bề gió lộng, long tai óc
Hai phía trời soi, rát mặt mày
Thu đến mưa sa thềm nước đọng
Đông về gió cuốn mái tôn bay
Qua đây thấy cảnh lòng ngao ngán
Học ở trường này khổ lắm thay!
Trần Quảng Lượng 1984
TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ VIỆT YÊN hay
anh Hoàng Thỉnh
Cùng đồng hương Quảng Trị, cùng cảnh ngộ, người viết đã
có dịp gần gũi chuyện trò với nhà thơ khi tay ai cũng dập dìu, bận bịu,
bên cuốc bên rìu làm nương phát rẫy để mưu cầu sự sống trong vùng kinh tế
mới đất cát bạc màu cùng núi rừng hoang hóa.
Chẳng hạn bài thơ Giữ Dưa của anh Hoàng Thỉnh đã vẽ lên một hình ảnh một hoàn cảnh rất CHUNG của những người từ trại tù cải tạo về lại địa phương sống gần nhau trong cuộc sống cơ hàn...
GIỮ DƯA
Nằm bên suối giữ dưa
Lắng nghe nước chảy gió đưa cây rừng
Động lòng nước mắt rưng rưng
Nước đi đi mãi bỏ rừng lại đây
Trăng ngà gác xế về tây
Quốc kêu bên suối đêm ngày quạnh hiu
Bốn bề gió thổi riu riu
Đèn khuya một ngọn hắt hiu giữa trời
Nhắn cùng các cậu làng chơi
Đêm khuya sương lạnh nghỉ ngơi ở nhà
Nơi đây chỉ có mình ta
Cùng non cùng nước chan
hòa tình chung
VIỆT YÊN
Anh
Hoàng Thỉnh sau khi định cư tại Hoa Kỳ (khoảng 1994) nhưng lại định cư tại
Louisiana một tiểu bang ít người Việt hơn California.
Tuy vậy mỗi lần qua San Jose bắc California để thăm lại bằng hữu, bà con. Vào ngày 2/7/2011, khi qua lại lần hai thăm bằng hữu tại San Jose anh Hoàng Thỉnh mới biết tin gia đình người viết ở tại thành phố này nên vội nhờ người chở tới thăm gia đình tôi. Đối với người viết, những lứa đàn anh qua Mỹ hay tại vùng Cam Bình Hàm Tân nói trên như anh Hoàng Thỉnh đều coi tôi như đứa em H.O nhỏ tuổi nhất. Lần cuối cùng này, nhà thơ đã ưu ái trao tận tay ĐHL tập thơ của anh, như là kỷ niệm của một người bạn vong niên cùng chung chí hướng.
Thương
thay, khi Anh qua đời tại Louisiana vào năm 2020, trong yên lặng do hoàn
cảnh địa lý quá xa và Đại Dịch Covid-19 nên ít người nghe tin kịp. Người
viết vừa nghe tin anh Cao Hữu
Khang qua đời ngày 6
tháng 7, 2023 tại Colorado thì chỉ hai hôm sau lại nghe tin anh Lữ phúc Cam tạ thế ngày 10 Tháng
7 tại San Jose.
Ôi cuộc đời quả thật hợp tan mấy chốc. Mọi chuyện tưởng chừng như mới hôm qua, bao hình ảnh cũ, những ngày rộn ràng lao xao tại Hàm Tân nhóm ra đi H.O. chúng tôi bàn bàn... tính tính giờ chẳng còn mấy ai? Tôi ngồi bồi hồi nhớ lại mấy năm đầu tiên, mới qua Mỹ chưa được bao lâu thì các đại niên trưởng như các anh Huệ, Mạnh, Đăng ra đi, nay đến lượt các anh Khang và Cam tạ từ nhân thế, hai anh đi cách nhau chỉ vài ngày. Tác giả bài này vừa viết vừa tưởng tượng lại vóc dáng cao lớn của anh Cao hữu Khang mỗi khi dắt chiếc xe đạp từ rẫy về; trái với vóc dáng mảnh mai nhỏ bé của chị Khang sáng sáng mang những nông phẩm của chồng đem từ rẫy về, ra bán cho kịp buổi chợ quê Tân Sơn hay Cam Bình dưới con dốc không xa. Tôi lại nhớ anh hình ảnh của anh Bổn, cố gồng lưng hì hục thồ khúc gỗ nặng từ rừng Sơn Mỹ đi ra. Nặng nề quá khi bánh chiếc xe đạp bị ngập trong cát trên con đường ngoằn ngoèo từ rừng Sơn Mỹ về nhà. Rồi mình lại nhớ cho thân phận mình, kiếp "tiều phu bất đắc dĩ" ngày ngày kiếm củi trong rừng mong tiền độ nhật..
Chuyện ngày qua nay là chuyện hôm nay, những người còn lại còn may mắn ngồi đếm tuổi đời nay đã hơn bát thập cộng thêm sức khỏe hao mòn...chỉ còn người viết, đứa em nhỏ tuổi nhất nay cũng đã thất thập trên đầu, chứ không còn nhỏ nữa.
Từ ngày đi tái định cư nước Mỹ, nhóm HO chùng tôi những người rời cái cuốc, cây rìu cùng đám rừng xơ xác tàn tạ, ra đi từ Hàm Tân cho đến nay chẳng có bao giờ được một lần hội ngộ. Nước Mỹ bao la quá, thêm thay hoàn cảnh cách biệt một người mỗi tiểu bang lại thiếu điều kiện này nọ. Ôi nhớ làm sao những buổi gặp nhau ngày đó, những mẫu tin, lá thư hay tin tức quý hiếm từ hải ngoại xa xăm đều là liều thuốc vô giá cho những con người đang cạn dần mạch sống, bao hi vọng đều đặt vào hai chữ H.O...
Ra đi H.O nói cho thật đúng đó là vì cứu vớt tương lai con cháu. Phận chúng ta thì đã định rồi, vinh quang gì đâu cho khi mất nước. Trách nhiệm làm trai đối với tổ quốc bất thành thì còn chút gì là vui thú hay vinh hiển nội tâm.
Ôi có ai đó trong đêm nằm nhớ ngày xưa, biết bao nhiêu kỷ niệm trở về. Chút gió hay tiếng giọt mưa nào trong đêm nếu chúng ta nghe được quả là âm thanh hiếm hoi cho những người đem thân lưu xứ. Quả vậy, đó là lúc chúng ta nằm buồn trăn trở nhớ bao hình ảnh đã qua. Chuyện H.O. chuyện của những kẻ ra đi nay người còn kẻ mất (mà đa số đã mất), dù sao cũng là định luật cuộc đời. Chân trời góc bể, vọng cố hương đó là giây phút chúng ta vẫn nhớ về nhau, nỗi nhớ da diết về tháng ngày trên vùng đất khổ ./.
Đinh trọng Phúc
No comments:
Post a Comment