Thursday, November 27, 2025

CHÚ TIỀU PHU CÓ CÁI "VÍA UỐNG CÀ PHÊ"

 


    Xã Sơn Mỹ Hàm Tân nó gắn bó với gia đình tôi hơn mười năm trời. Từ lúc hai vợ chồng tôi lấy nhau với hai bàn tay trắng cũng tại đây. Cho đến lúc  sinh ra năm đứa con cũng tại xã này. Cảnh nhà đông đúc như vậy, vợ giáo viên chồng làm rẫy cho đến ngày giã từ quê hương.

ngày đi 7/1995 người viết có ghi lại hình ảnh hoang hóa bạc màu của quê hương Sơn Mỹ- Hàm Tân (xa xa là Núi Nhọn Hàm thuận Nam)


Hơn mười năm sống tại ở đây gia đình người kể chuyện có thật nhiều kỷ niệm với một vùng quê sát biển. Sơn Mỹ- Hàm Tân- Bình Thuận, chiếm nhiều trong các bài hồi ức của kẻ này. Một vùng quê, hình ảnh bao triền cát, những vực đất lở sau nhiều trận mưa xối xả, màu đỏ ối lan xa tận mép sóng đại dương. Đất càng bạc màu, lại càng bị lở, xé toạc do những cánh rừng mép biển biến mất từ những năm 1973 bắt đầu bị khai hoang khi người di dân Quảng trị được đưa vào. Người Quảng Trị mất đất ra đi từ Mùa Hè Máu Lửa, Hàm Tân là một trong nhiều quê hương thứ hai của người vùng Giới Tuyến mất quê.


 Rừng Sơn Mỹ lúc này cũng gần biển đó là những thuận lợi cho người nào vừa làm hai nghề một là ngư dân hai là nông dân hay tiều phu phá rừng làm rẫy. Sau 1975, từ Động Đền trở lên Bình Châu, vùng đất ven biển này lại càng trơ trụi bạc màu hơn và rừng sâu trong kia rõ ràng là hướng cho người nơi đây đi vào tìm nguồn sống.

Người viết hôm nay kể dông dài với bạn đọc thế nó không ăn nhập gì với cái tiêu đề người viết làm tựa ở đầu bài?

Rừng Biển Rẫy Củi đâu có liên quan gì chuyện "cà phê cà pháo"  thế kia?

Xin thưa rằng: có một tí xíu liên quan, thưa quý bạn!

Chuyện là vậy:

Tuy mang cái kiếp nông dân nhưng sáng sáng trước khi vào rẫy tôi thường ghé chợ uống một ly cà phê mới được. Cái 'chất'  thị thành vẫn còn trong người, nói cho đúng tánh ghiền cà phê (cũng như ghiền thuốc Lào vào thời gian này) tôi không thể nào bỏ được?

  Cứ mỗi lần đi rừng đốn củi, tôi không quên tạt ngang chợ Sơn Mỹ nơi đây có quán cà phê vợ chồng anh Quang. Lại thêm một quán cà phê trong hồi ức của tôi đây nữa. Gần Chùa Huệ Đức có quán cà Phê Thủy Hạ một quán khá đông khách đã kể trong bài trước.  Quán Anh Quang vừa gần chợ vừa gần cơ quan của Xã nên có nhiều ẩm khách ghé vào hơn. Tôi tuy là dân làm rừng, nhưng cũng là người khách quen mặt của chủ quán. 




 một thời quán cà phê vùng quê nào cũng gắng mà sắm cho được cái máy nghe băng cassette, chưa có CD, DVD như sau này

"CÁI VÍA" UỐNG CÀ PHÊ?


Lạ thật? cà phê là cà phê đó là chất đắng đam mê bên khói thuốc chập chờn, la đà bay trong mơ màng, mộng tưởng sao liên quan chi đến chuyện "tâm linh" -cái vía- là chi? 

Người kể hôm nay xin miễn bàn về hình ảnh ngồi nhâm nhi ly cà phê trước khi đi vào rừng, chuyện đó có nói trong bài viết vừa tái đăng rồi.

Cái "Vía Uống Cà Phê " là gì vậy?




Có một ngày vợ chồng anh Quang mới nói thiệt với tôi rằng :

" Chú Phúc à, vợ chồng tui bắt đầu để ý vì chuyện ni hắn lặp lui lặp tới phải nói là 7 hay 8 lần chớ không phải 1 hay 2 lần mô"

Tôi ngạc nhiên:

-Chuyện ra răng vậy eng chị?

Anh  chủ quán mới kể rõ sự tình:

            -Tui để ý ngày mô mà eng tới uống mở hàng là ngày nớ khách đôn dử lắm, bán được năm bảy chục ngàn luôn. Bảy tám lần như rứa mới lạ chớ? 

            -A té rứa à eng?

Tôi vừa ngạc nhiên vừa hãnh diện cho cái số "hao tiền" của mình.

    -Thôi bựa ni mồng một đầu tháng eng nhớ đừng quên tới uống cà phê quán tui nghe?

Tôi "dạ dạ" cho vừa lòng với vợ chồng chủ quán. 

Tôi chắc là khó giữ lời do có khi đầu tháng mồng một thì biết, nhưng nếu không tiền thì làm sao nhớ được cái chuyện người ta nhờ vả?

từ Sơn Mỹ ngó vô hướng Long Khánh đó là các ngọn Núi Mây Tào và Núi Bể xa xa trong kia (hình tác giả)


Cái rìu cái rựa trên vai một quảng đời làm rẫy chai tay. Tôi đâu phải ghiền một quán cà phê anh Quang gần Chợ nhưng lại là khách ở mấy quán cà phê Thủy Hạ dưới kia, chặng gần đổ dốc về Xã Tân Thiện nơi ba mẹ và gia đình nội ngoại tôi ở.

Số uống cà phê là vậy đó, thưa bạn đọc. Có người tin cái 'vía' tôi đi vào thì cà phê ngày đó phát đạt hơn thêm đó là niềm hãnh diện cho bản thân người viết nhưng lại hao tiền cho gia đình- vợ con?


đường vào rẫy 





Rẫy rừng cuốc rựa bong tay, kiếm ra đồng bạc phải 'trầy vi tróc vảy' nhưng lạ? khi ngồi nhìn giọt cà phê tí tách chảy, tai nghe giọng ca mượt mà của Tuẩn Vũ, khói thuốc Jet  'tà tà' bay cao thế là tâm hồn tôi bay bổng rồi...quên hết mọi nhiệm vụ chăng?



Tôi đã để hình ảnh đám rừng núi Bể, núi Đất cùng những nhát rìu, nhát rựa ê nhức cả bàn tay trong vùng quên lãng để sống cho riêng mình một giây phút nào đó. Mặt trời mới lên chào đón một ngày, một chút nào hứng khởi từ giọt cà phê đắng cùng khói thuốc thơm nồng vào trong huyết quản để quên đi chuỗi ngày khốn khó thực tại. Tôi từng mong những phút giây hưởng thụ đó kéo dài hơn, sự vật vả giữa cái chất người và trách nhiệm một người cha một người chồng phải vật lộn kiếm sống cùng vợ con...



Bởi thế cho nên khi cà phê đã cạn, điếu thuốc vừa tàn và cuốn băng vừa ngưng tôi liền đứng phắt dậy.

Một động tác dứt khoát và quyết định do trước mặt tôi là 
đoạn đường vào rừng. Trong kia có một đám rẫy đang đợi người vào ./.

11/10/ 2017
                    
Đinh trọng Phúc   
 edit   tái biên          27/11/2025      

No comments:

Post a Comment

LƯU BÚT NGÀY XANH

  Theo năm tháng hoài mong thư gửi đi mấy lần đợi hồi âm chưa thấy em ơi nhớ rằng đây còn có anh đêm ngày hằng thương nhớ vơi đầy (Châu Kỳ/ ...