Saturday, November 29, 2025

NHẮC CHIẾC PHONE LÊN BỖNG LẶNG NGƯỜI, TIẾNG AI NHƯ TIẾNG LÁ THU RƠI


                       ÐỔI CẢ THIÊN THU

TIẾNG MẸ CƯỜI

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ
Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề
Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê
Mười năm tóc mẹ màu tang trắng
Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn
Bên đời gió tạt với mưa tuôn
Con đi góp lá nghìn phương lại
Ðốt lửa cho đời tan khói sương

Tiếng mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào
Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao vói
Biết đến bao giờ trông thấy nhau

Ðừng khóc mẹ ơi hãy ráng chờ
Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ
Ðau thương con viết vào trong lá
Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người
Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà tôi đổi thời gian được
Ðổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

Trần Trung Ðạo


BUỔI CHỢ QUÊ NGHÈO NGÀY CUỐI NĂM



    Chợ vùng tôi ở cách thị trấn La Gi không xa nhưng rõ ràng là hình ảnh một ngôi chợ quê không sai một mảy may nào. Đó là hình ảnh quen thuộc bao lâu nay mà người di dân Quảng Trị mình còn nhớ. Cũng ngôi đình xiêu vẹo ở giữa, vài sạp hàng tre, gỗ, ọp ẹp hai bên trên nền cát lợn cợn đầy rác.

Ngôi chợ quê đã gắn bó với cuộc đời mẹ tôi cho đến cuối đời. Một nơi tiếp nối chuỗi ngày cơ khổ, tháng ngày lận đận nắng sớm mưa chiều hắt hiu lên cái sạp hàng xiêu vẹo hay tấm ni lon trải vội trên nền cát của từng buổi chợ quê.

[IMG] 
hình ảnh một buổi chợ quê Cam Bình  gần 30 năm trước 

  Vốn liếng của mẹ tôi co dần đi theo những miệng ăn trong nhà.
  Trời vẫn gió ,vẫn cát... tung vào từng mớ thuốc rê, từng "ngảu" hột chè , vài ba gói vị tinh bột ngọt hay tiêu đen loại lép hột rẻ tiền ... Mẹ  còn lo làm sao có vài lon gạo cho trưa nay?
-Mớ cá đuối mạ um sẵn các con nhớ nghe!
  Càng trưa khách thưa dần.
   Chợ Sáng chuẩn bị tan cũng là lúc gió chướng vùng đất biển vẫn ào ào thổi. Những hạt cát bay vào mắt mẹ làm mắt mẹ mờ mau.  Tháng ngày lo lắng  cùng nỗi ê chề của gánh hàng nhà nghèo. Một thời làm không đủ sống và chẳng ai biết làm nghề gì ngoại trừ vào rừng đốt than làm rẫy?  Gió - cát bao năm mẹ quen rồi.  Mẹ quen từng cơn mỏi mệt hay bao ngày mẹ phải ngồi im chịu đưng. Cái buồn cái lo lớn nhất của mẹ  là làm sao nuôi sống gia đình và nỗi ray rứt theo từng câu năn nỉ với mối hàng, con buôn. Xế trưa mẹ về , ăn uống qua loa.  Có khi mẹ phải bới cho con trên rẫy với món gì ngon nhất. Con biết mẹ ưu tiên cho đứa con bao năm xa nhà. Rồi mẹ  lại sửa soạn gánh hàng cho kịp buổi chợ hôm. Cảnh chợ hôm cũng gió cát tung bay, lác đác vài ba miếng tranh che tạm. Khách quê rất ít, chỉ dành cho người lỡ bữa. Chợ hôm là nơi ngư dân có được vài con cá lẻ tẻ buổi chiều chạy vội vào đây kiếm vài ba đồng bạc. Lúc này có tiền ,người bán cá mới mua vài ba thứ cần dùng cho buổi kéo lưới ngày mai như vài đồng thuốc hút vài hào gia vị .. . Và lúc này mẹ  bỗng vui vì bán đươc hàng. 


   Đường về nhà lúc trời nổi cơn mưa, con đường đất biến thành con sông "thuỷ lợi" với những hố sâu lồi lõm đầy nước. Có những đoạn nước băng qua đường chảy xiết. Cảnh đường biến thành sông, lúc này hình bóng mẹ liêu xiêu, mò mẫm trong ánh sáng mập mờ. Trời tối hẳn mẹ  mới về đến nhà. Xóm quê những căn nhà tranh le lói ánh dầu. Con đường trong xóm đen như mực. Những cơn chớp loé lên trong đêm đó là lúc gánh hàng mẹ  về ngang ngõ. Niềm thương của mẹ dâng trào. Mẹ đã về với mái tranh  ấm cúng. Tiếng ểng ương kêu vang sau cơn mưa, tiếng quê buồn như cuộc đời của gia đình mẹ .

   Thân cò lặn lội gần xa, mẹ nuôi cả gia đình không chút quản công, không lời than vản. Cực khổ vẫn chưa buông tha cho mẹ, cuộc đời không chịu êm xuôi. Chịu đựng mòn mõi lâu ngày thận mẹ suy kiêt, viêm nhiễm . Từng cơn nhức buốt trong người cùng máu mủ nhưng thảm thay, mẹ vẫn cắn răng không nói không than ! Mẹ vẫn  im lìm, đòn gánh đè vai hai buổi chợ sớm chiều. Cái đòn gánh vẫn kẻo kẹt, dày xéo lên đôi vai gầy của mẹ. Đau trong thân mẹ vẫn lặng im. Hao mòn thân xác cho đến khi mẹ gục ngã và mẹ phải bị mất đi một trái thận trong người vì nó đã hư thối lâu ngày không còn cứu vãn!   


  Giờ thì mẹ vẫn ngồi đó, trước hiên nhà. Cây phượng xưa buông cành sắc đỏ mỗi hè về nay đã theo bóng Ba cùng về miền dĩ vãng. Chỉ còn lại mẹ bên bờ quạnh hiu, trắng phau hoài niệm chẳng còn chi. Tuổi già trí nhớ đã mất và hình ảnh con cũng đã 'bay xa' trong  trí nhớ mẹ .

   Đã bao mùa Vu lan trôi qua con thật đáng tội vì chưa viết lên được công ơn trời bể và lòng hi sinh vô bờ của mẹ. Càng xấu hổ tủi nhục khi phận làm con không làm sao gánh bớt cơn đau, nổi nhọc nhằn của mẹ hiền.  Con vẫn biết bao lá vàng theo lẽ đất trời sẽ thi nhau rơi rụng trước làn gió thổi, từng lớp người- từng thế hệ sẽ nối tiếp đi xa. Thời gian nối tiếp thời gian những chiếc tàu chia phôi sẽ đưa bao người thân yêu về miền quá khứ.  Nhưng mẹ ơi! trên sân ga chiều tiễn đưa nay mai đó con chưa có dịp  nói một lần ca tụng công ơn mẹ hiền. Buồn thay! giờ có nói có xưng tụng bao nhiêu thì mẹ giờ đây trí não đã lu mờ chẳng còn nhớ nhung hay phân biệt gì nữa? Nay con xin những dòng ray rứt của ăn năn con viết về mẹ  như lời sám hối, lời tri ân. Trời quê vẫn những làn gió chướng thổi về. Cảnh biển xưa sóng bạc đầu cát bụi tung bay vẫn còn... Nhưng Gió ơi xin gió thôi rung, hay là thổi nhẹ để con còn về bên mẹ nói lên những lời xưng tán công đức mẹ già như biển rộng sông dài... nói mấy cho vừa mẹ ơi!

 BUỔI CHỢ CAM BINH NGÀY CUỐI NĂM  1994

Hôm nay là ngày 30 tết nên buổi chợ quê Cam Bình đông đúc và náo nhiệt lạ thường. Mua bán sáng nay phần đông dành cho người đầu tắt mặt tối, làm lụng ruộng vườn rẫy bái, cho đến hôm nay mới còn cơ hội mua vài thứ về kịp cúng buổi chiều cuối cùng của một năm làm lụngGiới có tiền, có đời sống thoải mái hơn thì lo lắng vật phẩm thức ăn cúng kiếng mấy ngày trước rồi. 

Chợ hôm nay rực rở hẳn lên bởi những bó bông rẻ tiền, đơn điệu mới nhổ còn nguyên rễ, bó quanh vài ba miếng lá chuối xanh xanh.  Đây là bông bình dân dành cho người trong thôn  'quần thô áo vải', còn ít thì giờ mua nhanh vài thứ  lo  mâm cúng trong bữa chiều còn lại. Ngày 30 tết, dù cho tháng thiếu còn 29 ngày, ai cũng gọi chung một tiếng là "30 tết".

  Giờ mấy bác, mấy o mua vội vài chùm bông thọ, hoa cúc đơn sơ mộc mạc về nhà. Hình ảnh đông vui, đầm ấm, quyện lẫn hơi hám đồng quê đang bừng dậy trên nền cát, một vùng gần núi sát biển. Tiếng cười nói, trả giá, ôi biết bao tiếng nói cùng sắc màu quê huơng tưởng chừng không nhầm lẫn vào đâu được:

             -Bông ni mấy một chùm ri o?
            -Mấy ri ?
            -Răng mắt rứa ?
           -Dưa ni..hai ngàn một trấy bán khôn o?


   Nhiều chiếc nón lá nhấp nhô... người bán gánh dưa hấu loại nhỏ ngẩng lên, bán vội cho một o đem về chưng tạm, bác bán gánh bông cúc và thọ trồng từ vườn đất ẩm đem ra sáng nay cũng vừa gần hết. Mấy đôi gióng mây nhúc nhích. O  trên dốc vừa gánh xuống, đổ vội mấy thúng khoai tươi cho khách. Buổi chợ cuối năm của một vùng quê, ta có thể cho đó là hình ảnh những bó bông  "
xôn xao" lui tới... nào cúc Đà Lạt màu hồng tía, 
nào những chùm vạn thọ vàng rực rỡ hay thuợc dược hồng phớt,  người mua xong đưa cao tay vì sợ bông gãy, đi tới- lui, trông thêm vui mắt. Tôi tưởng chừng hôm nay là "buổi hội xuân" riêng cho người trong thôn làm lụng đầu tắt mặt tối, nương rẫy suốt năm cho đến sáng 30 mới ra buổi chợ.

   La Gi không xa; đó là chợ thành phố. Nhưng 
chợ thị thành chắc gì đã có không khí ấm cúng thân thuơng  như  tôi mục kích sáng nay. Dưới kia vật phẩm đắt tiền, mua sắm xa hoa, mứt bánh hảo hạng, hoa trái loại sang thì làm gì về đến chợ này? Hơn nữa, không khí sắm sanh nó đã diễn ra từ lâu. Không khéo người dưới phố đa số đã đủ trước đầu tháng chạp nên không còn háo hức nhiều nữa. 

 Buổi chợ cuối năm tại một vùng quê đầy màu sắc của những loài hoa tuy đơn sơ nhưng sao  gần gũi. Tất cả gom lại như chợt rộ lên một buổi sáng còn lại cuối cùng sau mười hai tháng gánh gồng hay chai tay cuốc bới dài đăng đẳng. Hình ảnh một buổi sáng cuối năm như vẽ lên trong lòng người hình ảnh một ngày "hội làng" đầm ấm sẻ chia. Người Cam Bình mua giúp nhau vài thứ rau quả, vài nhánh bông; kẻ bán thì kiếm thêm chút tiền, người mua thì có thức cúng tất niên -ngày 30 tết. 

  Ai cũng gấp mua mau bán lẹ để về nhà. Chiều nơi này sẽ vắng ngắt. Qua giờ ngọ buổi chợ sẽ tan. Mấy o lật đật đem các thứ về nhà về nhà. Triêng gióng trống không quảy mau lên hướng dốc Tân Sơn. Ai cũng lật đật về nấu mâm cơm tất niên, xong chuẩn bị giao thừa.  



Tội cho o bán bông, o bán chưa hết? Gần tan chợ mà còn nhiều thọ, nhiều cúc thế kia? Ai cũng có bó bông cầm trên tay rồi; o  đưa mắt nhìn quanh, như mong mỏi khẩn cầu bà con mua giùm. 

Phía ngoài, bên con đường đất liên tỉnh, vài ba anh xe ôm ngồi vắt vẻo trên chiếc Mins-kơ màu đỏ còn ráng đợi thêm vài người khách. Thỉnh thoảng anh che tay ngáp dài, cuối năm chẳng còn ai rời nhà? Chiếc xe thổ mộ hôm nay vắng khác,  không ai chở hàng buôn về La Gi ngày cuối năm. Con ngựa già đứng cạnh bên kiên trì chờ chủ. Cái đuôi lủng lẳng, thỉnh thoảng quất vài ba con lằng đang hút máu nó. Người lao động từ o bán than, triêng khoai gánh sắn, anh lái xe ôm, bác phu xe ngựa ai cũng mong kiếm một ít tiền trong giờ vào những giờ năm cùng tháng hết.

 Rồi ngôi chợ  sẽ im lìm suốt gần một tuần. Người ta đợi ngày tốt mới có vài o nhóm chợ đầu năm. Những sạp hàng xén thì còn lâu mới ra lại chợ, ngoại trừ những thứ cần cho buổi cúng đưa thì lác đác có năm ba người bán. Khách ra chợ đang trông vài ba thứ vào nhà nấu mâm cúng đưa ông bà. 


  hai cha con dhl tại quán cà phê Đinh hữu Thư Cam Bình  Hàm Tân xuân Ất Hợi 1995

  Ngày tết, vùng tôi ở không mưa, nắng- gió- cát là những thứ khó quên. Người ta lác đác đi thăm nhau. Trong ngôi đình chợ là nơi tụ họp vài ba nhóm đánh bầu cua.  Đàn ông hay uống cà phê có thể vào quán Chú Thậm, Chú Thư uống vài ly, nói chuyện đời. Mấy ông 'phó nhòm' tức thợ chụp hình thời này còn kiếm ra tiền , lăng xăng lên về trên dốc Tân SƠn hay vào xóm Cam Bình chụp hình cho bà con trong ba ngày tết. Những tấm hình màu giá trị làm sao? Đầu năm ngày tết mới chụp. Chụp xong còn dán nylon kỹ càng. 


thanh niên trong thôn tôi đang chụp chung với "phó nhòm" ngày tết [tức thầy Thân]


Mẹ tôi và con cháu trong tấm hình màu. Ai trong thôn cũng quý do hiếm không giống bây giờ muốn bao nhiêu cũng được
                        xóm vắng

    Có sống ở thôn làng mới biết được nếp sống hay sinh hoạt của người dân vùng nương rẫy. Những trao đổi bình dị, những tình cảm chân thành ít dối trá lọc lừa. Những người chân lấm tay bùn, nhọc nhằn than củi bàn tay chai sạn với rừng rậm núi cao, hay phong trần trong gió cát biển khơi. Động Đền, Hàm tân là cả một trời đầy ắp hình ảnh và kỷ niệm cho tôi,  tuy chật vật khó khăn, nhưng không kém phần êm đềm, chân thuơng, đáng nhớ. 

Ngôi chợ có tên Cam Bình cùng xóm chợ ngày xưa qua ba mươi năm giờ không còn nữa. Hình ảnh ngôi chợ đã thực sự nằm trong dĩ vãng. Quá khứ của một ngôi chợ trong đó có hình ảnh người mẹ già tần tảo kẻo kẹt gánh hàng nuôi sống gia đình. Người mẹ già cùng những o những thím nay đã nắm tay nhau đi xa về miền thiên cổ. Trong tiếng ngựa xe huyên náo của đổi thay, nhưng lòng tôi luôn nhớ thương về hình ảnh mẹ già từng ngồi đợi khách bên ngôi đình chợ đìu hiu mang hai chữ Cam Bình./.

Đinh trọng Phúc  



ANH TRẦN QUẢNG LƯỢNG ĐẾN THĂM NHÀ

 





Hôm nay sau hơn mười hai năm, anh Trần văn Hào thi danh là Trần Quảng Lượng đến thăm nhà. Tuổi già sức yếu nhưng anh Hào đi theo con trai đáp máy bay từ Oregon qua San Jose chơi.

Thật là hạnh ngộ và người viết rất mừng ra đi HO đến nay trước là bà con sau là tình cảm của Nhóm HO giã từ miền đất khổ Cam Bình Hàm Tân đi từ thập niên 1990 đến nay mới hạnh ngộ.






Nhưng kẻ còn người mất rồi. Mà người mất lại đông hơn kẻ còn mới là điều buồn nhưng đây là định luật cuộc đời

Người trước kẻ sau có ai lại TRỤ được trên cõi tạm này mãi mãi đâu?

Như bài viết trước, tác giả có viết về nhóm HO chúng tôi từ giã Cam Bình Hàm Tân gồm:


***


Lữ phúc Cam (mất tại San Jose USA, 10.7.2023)

Cao hữu Khang (mất 6.7.2023)

Nguyễn Đăng (mất tại nam California trước khoảng sau 2000)

Nguyễn Mạnh (mất tại Georgia vài năm sau khi qua Mỹ)

Nguyễn (?)Hạnh (ở xóm ngư Triệu Hải Cam Bình, mất khi mới qua Mỹ) 

Trần văn Hào (ở Oregon, USA)

Hoàng gia Độ (nam California)

Hoàng Thỉnh (mất tại Louisiana USA năm 2020)

Nguyễn Xê (San jose)

Trần nguyên Nghị

Nguyễn khắc Bổn

Cao hữu Khang (mất 6.7.2023)

Trần ngọc Điềm (SAN DIEGO)

Nguyễn (?) Huệ (thiếu tá Huệ trước ở xã Tân Thắng Hàm Tân hiện ở khu Checker- San Jose)

Đinh trọng Phúc

***


  Anh Trần văn Hào đem qua xấp thơ viết tay trao tận tay người viết. Những nét chữ nắn nót bao năm anh lưu giữ như là mảnh đời thơ gắn bó với tâm tư tình cảm của anh cũng như bao nhiêu người khác...


Người viết chỉ chụp hình lại là đủ rồi, không nỡ để anh phải mất đi kỷ vật tinh thần quí giá.

Sau ngày tù tội, những mảnh đời gian khổ của số người về lại địa phương, nhan nhản khắp quê hương miền nam trong đó có vùng đất khổ Động Đền nơi đa phần là lưu dân Quảng Trị.


Đứa em nhỏ tuổi nhất nay đã quá thất thập, vẫn nhớ hình ảnh nhiều niên trưởng nhiều người anh trong cùng thôn xóm. Nay phần nhiều đã ra đi về trời miên viễn. Những bài thơ của anh viết bằng tay, những nét thơ đầy trân trọng và đáng quí làm sao.


Mấy năm trước anh Hào bị tai nạn giao thông giải phẫu não. Nhưng may thay trí não anh hôm nay còn minh mẫn. Tội cho anh hiền nội là chị Hào đã quá vãng năm kia.


Giờ này anh Hào đang có mặt tại nhà anh Phạm thái Học anh Nguyễn Xê những đồng hương và nhóm ra đi HO năm cũ. Ai cũng mời anh về nhà, chỉ vài ngày qua San Jose không chắc anh có đủ thì giờ.









Hiện anh Hào đang có mặt tại San Jose, đứa em nhỏ này xin đăng lại 10 bài thơ qua photo để anh tường.








Chúc anh Trần quảng Lượng vui vẻ phấn chấn hơn và thật nhiều sức khỏe. Ngày mốt anh về lại Oregon, vợ chồng em và các cháu chúc Anh và Cháu thượng lộ bình an. 


Vẫn còn nhiều ở pc người viết, hẹn đăng tiếp thưa bạn đọc và thưa anh Trần văn Hào và thành thật cám ơn anh./.


Đinh trọng Phúc San Jose 29/11/2025

Friday, November 28, 2025

KINH TẾ MỚI KHE SANH NHỮNG NGÀY SAU 1975

 

"KINH TẾ MỚI KHE SANH" MỘT THỜI KHỐN KHỔ

hình ảnh từ báo ngoại quốc như AP những ngày khi người thành phố Sài Gòn bị ép đi vùng kinh tế mới vừa sau 1975



        Sau 1975 các làng ở Triệu Phong bắt đầu bị kế hoạch giản dân bằng chính sách Kinh Tế Mới của Ô Lê Duẫn. Số người từ các làng đồng bằng Triệu Phong một làng phải bị cắt đi phân nửa .

Đây là LỆNH của Đảng khó ai chống lại. Nhưng dân bị ép đi, phải rời làng nơi họ sinh ra và bao đời sống với lư hương bát nước tổ tiên nên bà con Triệu Phong đau lòng lắm.
Chính Quyền mới đối với QT đã nhìn được vùng Khe Sanh là nơi xa xôi heo hút và cần tống số dân này lên đó canh phá và sau nữa là giành đất giữ đất đối với biên giới Lào.
Không kể xiết nỗi khổ của bà con Triệu Phong lúc đó nhưng lệnh đi thì phải đi. Mỗi nhà phải cắt đi nửa hộ khẩu cùng lúc phong trào hợp tác xã các làng ở Triệu Phong phải thành lập. Mồ mã phải bị quy hoạch lấy đất cho Hợp Tác XHCN ...

Một giai đoạn đổi đời, trần thân nhất mà bà con Triệu Phong nay nếu còn sống thì không còn bao nhiêu nữa do bà con đã về với ông bà cả rồi.

Tại đất Khe Sanh khổ quá bà con ta phải lên kế hoạch "TRỐN" bằng cách dàn cảnh
Dàn cảnh ra sao?

Ban ngày bà con ngày đó, có nghĩa là vẫn làm bộ cầm cuốc rựa theo đội đoàn Kinh Tế Mới tại Khe Sanh, điểm danh vẫn có mặt đầy đủ tại nơi tập trung đi lao động để du kích khỏi để ý. Đêm về thì dàn cảnh cho ai đó ra phơi áo quần trước cươi (sân) để du kích cho là "có người đang ở" rồi trong đêm tối ra đi kẻo sợ ai thấy?

Sáng lại, du kích ngó vào thấy có áo quần phơi trước nhà trước có người ở nên không để ý theo dõi...sau hai ngày họ mới tới nhà "gỏ cửa" thì xem như đã "thoát" xa rồi!


Bà con làng ngoại tôi làng Nại Cửu kể lại chuyện đau khổ như rứa đó!? Ai gây chi cảnh này, lớp con cháu đi tù 'cải tạo' còn người thân ở nhà không bị đi tù thì hoàn cảnh có khác chi ở tù mô? Cả một miền nam sau 1975 khổ đau như thế? Có ai dám "bẻ nạng chống trời" khi quê hương miền nam hoàn toàn sụp đổ.

Gia đình các dì cậu tôi gọn nhẹ tìm cách thoát trong đêm đó đi về cho đến Cam Lộ, lần mò về được Đông hà và tìm đường vào....nam.

Một hai năm sau, phương nam cũng là hướng mà đồng bào các tỉnh ngoài bắc như Thanh Hóa Nghệ Tĩnh, họ cũng khổ quá, hàng hàng lớp lớp, di cư vào để làm ăn tìm đời sống mới.

Người viết sau năm 1980 ra tù, chiếc xe đạp thồ đi bán dạo dọc đường "thiên lý" từ Hàm Tân theo tỉnh lộ 55 lên Bình Châu Bà Tô, Nông trường Hòa Bình vượt sông La Ngà qua Xuân Sơn Bình giả,..từng chứng kiến người miền bắc lũ lượt đi liều "xe lửa" vào Bình thuận xong họ đi bộ từng đoàn lên đến những vùng nói trên phá rừng tìm sống. Đó là khung cảnh 'chạy loạn' trong hòa bình do đói khổ và bị ép bức. Nói chung thương cho đồng bào mình không kể gì bắc trung nam làm chi?


dì và cậu quá cố, trong làng bỏ trốn khỏi Khe Sanh vào Daklac Kontum gặp lại nhau 


Bà con làng ngoại người viết, như Cậu Tơ dì Tưởng hay nhiều người khác từng từ vùng Kinh Tế Mới Khe Sanh trốn đi rồi lại gặp lại nhau nơi đất khách quê người Kontum 2000 Chị mù loà, em bại liệt ôi thời gian Biết ngày nào gặp lại vườn xưa nơi làng Nại Cửu ngày cả nhà sum họp còn đông bóng người thân ?Giờ đây người xưa nay đã đà khó gặp do thiên cư tản mác khắp nơi: Kontom Phú Bổn, Đồng Nai Sông Bé Ruộng đồng nam phương hay đã về với người muôn năm cũ? Hình ảnh xa xưa tất cả đều nằm trong vùng kỷ niệm. Nói với lớp người sau này, người viết chỉ một mong vẽ lại một nét sơ sài của LÀNG NGOẠI ngày đó, lâu lắm rồi ít ai nhớ lại.
Bà con ta sau 1975 lũ lượt ra đi vì giặc KHỔ và giặc ĐÓI. Một giai đoạn không còn phân biệt người bắc hay trung tất cả đều có chung một tâm tư tình cảm đồng bào, máu đỏ da vàng với nhau. Đó là tình cảm chân thật của quê hương nước Việt


Ôi "Nắng Đẹp Miền Nam" bài hát năm xưa của Lam Phương không ngờ ứng nghiệm
Khúc Nam Hành ngày đó giờ đây chắc ít ai còn nhớ. Những chuyến tàu chợ đầy ắp người từ Thanh hóa, Nghệ Tĩnh đi vào, nhiều toán người dân trốn Khe Sanh đi trốn trong màn đêm đen tối...Giờ các dì các cậu làng Nại Cửu hay bà con Triệu Phong sau khi "vượt biên ngay trong lòng đất quê hương" đã tạ thế tại quê hương miền nam như Ban Mê Thuộc, Đắc Lắc xa vời.

Người QT đi đâu cũng gặp nhưng lớp cháu con tại quê hương miền nam đâu có thấu hết nỗi đoạn trường của bọ mạ một ngày sau 1975 phải TRỐN LÌA QUÊ HƯƠNG ĐỂ RA ĐI BIỆT XỨ?

Lớp cháu con QT từ phương nam nếu làm ăn dư dật rồi có về lại quê nhà QT hãy thắp lên một NÉN TÂM NHANG KÍNH NHỚ LẠI BỌ MẠ một ngày "vượt trốn quê hương" trong nỗi đoạn trường./.


Đinh trọng phúc
ghi lại từ lời kể của bà con Nại Cửu có bà con bị "đày" đi Kinh Tế mới Khe Sanh một thời xa xưa

BÁNH KHOÁI CỬA THƯỢNG TỨ MỘT NGÀY XƯA RẤT HUẾ


 

BÁNH KHOÁI THUỢNG TỨ NGÀY XƯA


Chào bạn đọc

Người viết muốn dùng và đặt tên lại tiêu đề bài viết đã lâu về Bánh Khoái Thượng Tứ "MỘT NGÀY XƯA RẤT HUẾ"  do chủ ý về rất Huế ngày xưa, thực sự lâu rồi. Bạn đọc có thể thắc mắc tại sao ngày đó "rất Huế" là ở chỗ nào?

Cửa Thượng Tứ (Đông Nam Môn) trước 1975


Đó là lúc sự pha trộn 3 miền chưa hỗn độn như hôm nay. Người ta có thể đem món ăn ngày xưa ghép vào món ăn hôm nay và gán cho nó cái tên một thuở xa xưa là "BÁNH KHOÁI THƯỢNG TỨ" nhưng nếu không lầm thì nếu ai đã từng ăn bánh khoái ngày xưa ngay tại địa điểm này thì mới thấy thời gian và cuộc thế thay đổi đã làm biến đổi rất nhiều thứ chứ không riêng gì một "bánh khoái" không thôi.


Chiều nay mưa trên phố Huế
Kiếp giang hồ không bến đợi
Mà mưa sao vẫn rơi rơi hoài cho lòng nhớ ai! 
(nhạc)


  Trước khi vô cửa Thượng Tứ,(thời gian tui kể thuộc đầu thập niên 1970) bên tay phải tui nhớ có tiệm bánh khoái Lạc Thiện mà người ta muốn chắc địa chỉ nên gọi là bánh khoái cửa Thượng Tứ hay gọn lại là "Bánh Khoái Thượng Tứ". Thiên hạ gọi riết thành quen miệng nên quán Lạc Thiện đành chịu cái tên đó luôn.



           Cửa Thượng Tứ thời xưa Pháp thuộc

   Trong Nam người ta gọi bánh xèo (có lẽ vì đổ bột lên khuôn kêu cái "xèo" thì phải?). Có những chuyện tui ưa nhắc lại khi xưa đi ăn bánh khoái Thượng Tứ. Còn chữ khoái có người nói nguyên thủy là "khói" nhưng giọng Huế đọc trại đi là "khoái" ,gọi riết thì thành viết ra cũng như nói tức là khoái, nhưng chuyện này không có bằng chứng vì biết đâu do bánh ăn ngon quá, khoái miệng quá nên "khoái" cũng nên. Ai mà biết nguồn cơn cái tên nhưng dù sao Bánh Khoái Thượng Tứ  một thời gian trước 1975 khách ăn từ Quảng Trị vô đến Huế ít ai không biết!

     bước  lang thang chiều mưa Thành Nội Huế, những đôi tình nhân  nếu có ra Cửa Thuợng Tứ bạn đừng quên ghé quán bánh khoái Lạc Thiện!
 
    Bây giờ người viết bắt đầu kể chuyện ăn "bánh Khoái" ra răng. Người kể cũng xin thưa rằng vô Huế coi phim hay ở lại Tây Lộc. Ra Cửa Thượng Tứ hay từ rạp xi nê Hưng Đạo trước khi vô cửa Thượng Tứ đều có ghé Lạc Thiện ăn hai ba cái mới có cơ hội kể lại cho bạn đọc "ăn hàm thụ" chơi đỡ buồn...

     Bánh khoái Thượng Tứ khách vô ăn kêu từng cái một, nhiều lắm là hai cái cho khỏi mất công đợi. Mấy cái lò than luôn hừng hực nóng. O đổ bánh đổ bột lên cái khuôn, nói đúng là cái chảo nhỏ đường kính khoảng gang tay và bằng phần đáy. Vài con tôm sông không lột vỏ, chỉ cắt phần đầu cùng chân thôi. Tôm sông chưa lột vỏ nó có cái đặc biệt còn giữ mãi vị ngọt của nó, hơn nữa vỏ nó mềm hơn tôm biển. Một ít lát thịt heo ba chỉ nửa nạc nửa mỡ , một nhúm giá còn "mum múp" , nghĩa là chưa mọc dài quá. Bột đổ bánh thì bằng bột gạo ruộng không pha, có một ít bột nghệ cho vàng hay phẩm vàng cho đẹp mắt cùng hấp dẩn hơn.

  Chảo nhỏ đổ bánh phải thật nóng mới đổ bánh. Một loạt sáu bảy cái lò than thế mà O đổ bánh làm thiệt nhịp nhàng không sai sót, không lộn hướng chút mô. O nhớ lần lượt theo từng khách gọi mới hay chớ !

   Coi bộ cái bánh khoái đã vàng tới, O giở nắp , O lật úp cái bánh theo dạng gấp đôi gọn gàng vào cái dĩa cũng không lớn lắm. Dĩ nhiên tui kêu 2 cái cũng được , nhưng vì muốn bánh khi nào cũng nóng nên tui kêu từ từ thôi.

   Chừ tui nói đến món rau sống. Người Huế không ưa xà lách cắt nhỏ ra mô! Rau sống phải là cải non mới vài ba lá , loại cải cay con .  Hương cải cay này nếu lớn thì làm dưa chua thì hết sẩy đó nghe ! Rau sống thì phải có khế chua không xanh quá cắt mỏng. Đặc biệt khi mô cũng có mấy lát vả. 


  
    






Khác Quảng Trị, Người Huế ưa trồng cây vả hơn.  Có ngày đi thăm  lên Kim Luông (Long) tui có lên Chùa Linh Mụ cách Kim Luông không xa, có mấy cây vả rậm rạp bên hông chùa, trái ra sum xuê ai cũng nhắc! không biết bây giờ còn không?  còn ít rau thơm nhưng không phải rau húng lủi mô. Còn chi nữa hè? Một ít băp chuối sứ cắt mỏng nữa chớ nhưng thứ này không bắt buộc (ngoại trừ tiết canh ). Chỉ có trong Nam hay trộn giá nhưng rau sống ở đây không trộn giá mô vì có ở trong bánh rồi, hơn nữa giá làm cho vị nó thêm lạt( vì giá có nhiều nước ). Người Huế hay dùng giá làm dưa chua ăn kẹp thịt heo ba chỉ luộc chắm nước mắm thôi.

   Tiếp tục tui xin nói về nước chắm tức là "nước lèo". Trong Nam lại kêu nước súp phở thì là nước lèo. Nước lèo ăn bánh khoái không phải nước mắm chua ngọt như ăn bánh xèo trong Nam. Nước lèo này làm bằng đậu phụng xay ra kho lại với đường mỡ gia vị tạo thành nước chắm sền sệt.

   Bỏ một nhúm rau sống vào chén, tui lấy đũa chắn một miếng bánh khoái đang còn giòn vào  xong tui chan một chút nước lèo . Khi đang nhai "nhồm nhòam ", tui không quên cắn một miếng ớt chìa vôi còn xanh vỏ , một chút tỏi từ cái dĩa nhỏ xíu cạnh bên.

   Hồi đó tui có thể kêu bia "la dze" [La Rue] con cọp hay bia 33 con cọp nhỏ và ngon hơn. Sau này có Mỹ qua tui có thể kêu 1 lon bia bông trắng tức là Budweiser hay bia HAM. Nhưng nhìn quanh tui thấy thiên hạ ưng bia "la dze" con cọp "made in Cholon" hơn nhiều hơn  mới lạ!

Giờ trên NET chỉ còn hình mấy cái vỏ chai bia Lade thôi


     - O!.o ơi! .cho thêm một cái nữa O ơi !


Dạ..

(ham kể chuyện tui quên kêu thêm !!!)

    Tui còn nhớ hồi đó có hai vợ chồng ông Tây nào đó ghiền bánh khoái Thượng Tứ ni lắm , khi nào tui vô ăn cũng gặp. Quán Lạc Thiện nhỏ bé khi mô cũng chật ních người. Thường thường giấc chiều là đông khách hơn hết. Có lẽ ban sáng dân phố Huế có ăn bún gánh , buổi chiều xem phim rạp Hưng Đạo gần đó khách vô ăn tiện hơn chăng?

      -Bánh của tui có chưa O?


      -Dạ có đây chú! Tiếng O đổ bánh khoái nhanh nhảu trả lời.



                         Quán Lạc Thiện hôm nay không còn đổ bánh bằng than mà bằng Gas (nhìn hình)

   Đó là âm thanh và hình ảnh ngày xưa. Giờ nó nằm trong ký ức thôi. Bữa ni tui nghe quán bánh khoái đó vẫn còn , thời gian phôi pha không biết người chủ cũ còn không và có thể thiên hạ quen "biên chế" quá nhiều nên người kể chuyện e rằng hương vị bánh khoái Thượng Tứ có phần khác xưa chăng?

ĐINH HOA LƯ
21/7/2010


Đinh trọng Phúc tái đăng 28/11/2025 San Jose USA

LƯU BÚT NGÀY XANH

  Theo năm tháng hoài mong thư gửi đi mấy lần đợi hồi âm chưa thấy em ơi nhớ rằng đây còn có anh đêm ngày hằng thương nhớ vơi đầy (Châu Kỳ/ ...