Hãу xuống chậm thôi
Ở đó mẹ tôi còn ngồi... (Nhạc )
Trời đông tháng giá đang về sau nhiều trận lụt dữ dội phủ chụp miền trung. Bao cơn nước lũ ghê hồn đã cuốn phăng đi bao nguồn hi vọng từng đơm mầm sau gần một năm làm lụng cực nhọc trên miền đất khổ, trên đôi vai gầy của người dân nghèo quê hương.
Ông trời lại trở về với "điệp khúc" buồn rầu như xưa; đó là giá lạnh cùng tứ bề thiếu thốn.
Đúng thế đông lạnh đang về trên dãi đất miền trung hay trên "chiếc đòn gánh" mãi mãi oằn vai gánh nặng hai miền giữa một quê hương hình cong chữ S.
Lạ làm răng? Bao thập niên trôi qua rồi, đã thế kỷ 21 rồi nhưng hình ảnh góc chợ quê hương vẫn vậy.
Những chiếc ni lon che mưa gọn nhẹ. Gio bay phần phật gần như che hết cái trẹt hàng đơn sơ của một này mùa đông của cái góc chợ nghèo quê miềng.
Tiền nào của đó, mấy mẹt hàng đơn sơ "gầy guộc" lại dành cho khách mua tiền bạc cầm tay cũng "ốm o" không kém. Có nhiều tiền ư? cũng chẳng có gì để mua ở góc chợ quê nghèo?
Chút ruốc, chút bột ngọt, bó rau "còm cõi" bó vội đã vội hết tiền. Nải chuối từ góc vườn nào đó, cũng "nhỏ thó ốm o" lại được đem ra nét "rón rén" bày lên trên miếng ni lon cầu có khách mua cho được đồng nào hay đồng đó.
Chợ Nhà Quê hay Chợ Nhà Nghèo vẫn dệt mãi khúc trầm ca thật buồn nơi bao thôn nghèo miền trung, muôn đời kiếm ăn chật vật.
Đông về rồi đó. Màn mưa ngày tiếp ngày sẽ lê thê buông rèm trong khí trời lạnh giá. Lúc này đây mấy thúng khoai khô hay sắn lát bắt đầu thay dần cho hạt gạo quí báu trong mùa Giáp Hột.
Giáp Hột về, lúc ruộng đồng chỉ còn màn nước loang loáng lan xa và vài con nhạn loáng thoáng bay ngang cùng vài chú diệc chú cò đứng bơ vơ bên bờ nước lạnh...
Con người ta vẫn gắng ra góc chợ nhà quê, gặp o gặp mệ nói năng với nhau vài ba tiếng cho ấm lòng. Chút tiền đi chợ đã nằm gọn trong cái bao ni lon mỏng dính, tòn ten trên tay rồi tất tả ra về.
Mưa dầm sắp xuống, chút bán chút che khách hàng vẫn o đầu thôn, ả dưới xóm chẳng ai lạ cả. Bữa cơm chiều đạm bạc và mùa đông này lại càng thiếu hơn do lũ hành mới dứt.
Đông về là lúc tết sắp đến rồi đây. Góc chợ quê vẫn không biết làm sao gầy dựng được quán hàng cho tháng chạp tới nơi? Người làng cũng chẳng biết lấy tiền mô ra khi làm ăn càng lúc càng khó, lương công nhân trên tỉnh con cháu chưa gửi về cho, nghe đâu tiền tết năm ni không chộ?
Đó là chút tâm tư nhưng buồn làm sao của người mua kẻ bán, lác đác bên góc chợ làng.
Đó cũng là hình ảnh bao đời của miền trung khó khăn cực khổ, nắng cháy da mưa dầm thúi đất.
Lúc này tại các thành phố lớn miền trung bắt đầu lấy lại bộ mặt phố phường. Còi xe huyên náo con người ta dập dìu tấp nập.
Nhưng ở góc chợ quê, trên muôn nẻo đường quê nghèo miền trung, o bán mớ hàng đang dõi mắt chờ ai mua bên trẹt hàng lác đác. Mệ còn ngồi đó chờ ai mua cho nải chuối héo hon.
Trên con đường vô làng, dáng mạ bước lom khom. Mạ tất tả về nhà lo nồi cơm hấp sắn. Lụt đến lụt lại đi mẹ vẫn cười tươi sau cơn lũ dữ.
Khi nước đã đi thì hi vọng lại về./.
Đinh trọng Phúc
cảm hứng tức thời từ hình ảnh FB
Chiều 17/12/2025




No comments:
Post a Comment