Người viết nhớ có lần nhắc (hay viết) về một loài hoa, "hoa dại" thôi nhưng vẫn làm bạn hữu đồng môn trên mạng bàn tán khá nhiều.
Trước hết là chuyện về bông ngũ sắc, đó là cách gọi "văn hoa" một ít. Bình dân hơn một ít thì gọi là "tiêu hoang". Có vài tên cho thứ bông này. Nhưng đó là quá khứ xa xưa của lũ con nít chúng tôi, một thời Quảng Trị.
Rồi bạn bè nói cách ăn nó ra sao? Có người thì nhắc lại chuyện 'hút' mật loài hoa này rồi khen ngọt và thanh. Khi hoa nở rộ ngứt từng cánh rồi hút ở đằng sau chất nước ngòn ngọt hiếm hoi nhưng ngọt thanh. Thật ra giữa đồng hoang cỏ dại có gì hơn nó? Có bạn vừa nhắc lại cái tên là tiêu hoang (không phải là tiêu pha hoang phí) nhưng cái tên tiêu hoang này được bạn đó cho hết vào miệng phun phì phì mà thôi không ngọt ngào thanh tao như hút nó lúc hoa hoang nở rộ.
Chuyện đáng nói là loài ngũ sắc, tiêu hoang gì qua xứ Mỹ này đều thấy người ta bày bán một cách trịnh trọng. Giá nó lại không rẻ mới là chuyện đáng ngạc nhiên!?
bạn bè mua hoa này ở Mỹ
bạn bè và sim hoa
Cho đến Sài Gòn người ta dùng làm cảnh cho mọi nơi tư gia công sở. Thế là Tiêu Hoang đã có thế đứng và phẩm vị trong giới yêu hoa.
A! té ra cuộc đời này cũng có nhiều chuyện 'đổi đời' ngay cả loài hoa hoang dại không đáng xu nào vào thời xa lắc xa lơ nói cho 'cường điệu' một chút là vào thưở "hồng hoang tuổi nhỏ' của ngoại ô QT. Lớp con nít thời đó tha hồ rong chơi vui thích biết chừng nào!
Lại nữa! người viết nghe đâu ở Sài Gòn người ta lại bày bán loài hoa ngũ sắc này mới là chuyện lạ đời thêm hơn?!
hoa mua nhà bạn tôi hình trên, một thời hoang dại nay cũng có chỗ đứng trong thế giới yêu hoa.
Phải vậy chứ! ai giàu ba họ ai khó ba đời?
Nay vài loài "hoa thượng lưu" hay "quý phái" bắt đầu nhường bước cho những loài hoa dân dã và ngay cả những thứ còn "hoang dại hơn cả dân dã" nay có dịp đổi đời, nếu không muốn nói cho bình dân một ít thì tạm gọi đó là "lên hương". Cuộc đời này từ người cho đến cảnh vật phải có lúc "đổi đời" cho cảnh quan thêm phần mới lạ cùng háo hức hơn thêm.
Hoa bình thường xưa nay người ta hay ca tụng, khen ngợi lâu đời quá rồi cũng quen mắt lại trở thành bình thường trong mắt người thưởng ngoạn. Lúc này đây, hoa dại từ cái gốc "hương đồng cỏ nội" mới có dịp lọt vào "mắt xanh" của giới yêu hoa. Những loài hoa dại, một thời thật bình thường trên mọi nẻo đường quê sẽ có những nàng hoa dại may mắn được chọn chẳng khác gì đôi hài trong truyện Tấm Cám xa xưa. Những hoàng tử yêu hoa từ thành phố xa hoa tráng lệ sẽ ghé mắt vào đôi chân của "nàng hoa tên Tấm" trước tiên.
Giờ là nàng hoa Mua trước tiên hóa thân thành nàng Tấm trong giới yêu hoa hay là nàng Hoa Ngũ Sắc và nhiều nàng hoa đồng nội nữa sẽ lần lượt ướm đôi giày huyền thoại ngày xưa?
ngày xưa Quảng Trị có những đồi hoa sim lan xa như tận chân trời ...
Như thế, công bằng mà nói thì đâu phải hoa ngũ sắc như người viết trình bày đâu? Ngay cả hoa sim trâu lại biến tên thành hoa Mua nay cũng được người đời nâng niu trồng trong các chậu. Ôi một thời sim trâu, cái tên thời con nít tôi còn nhớ được, lúc đó không ai thèm ngó ngoài trừ sim thường. Sim trâu còn có cái tên khác nữa? Sau khi tìm tòi người viết mới biên thêm rằng...Sim không ăn được đó chúng ta còn gọi là "SIM MUA". Cây sim mua cũng có trái, nhưng thô ráp, không chín ngọt như sim thường, chỉ được một điều: sắc hoa mua màu E ẤP DỊU DÀNG xen kẻ với những lùm sim hoa trái ken nhau dưới một bầu trời mây gió thênh thang, hoang dại.
Từ những loài hoa dại cho đên các loài cây dại rồi đến các sinh vật hoang dại vào thời này đều có 'đẳng cấp' hết thảy.
Có thể đây không là chuyện lạ do nó là luật đời (hay chuyện đời). Nhưng có cái đáng nói do thời này ta khó tìm lại thú vui hồn nhiên của lớp tuổi thơ ngày cũ? Khó lòng có được trong một xã hội mọi thứ đều bị 'quy hoạch' ra tiền như hôm nay.
Ngày xưa từng có một lớp tuổi nhỏ dễ dàng tìm ra nhiều niềm vui thơ dại. Chỉ một bụi hoa hoang dã bên đường, một ít cành cây, khóm lá không mất tiền mua cũng đủ vui thích, thỏa mãn. Đó là tháng ngày, tâm hồn con nít kể cả người lớn dễ dàng hòa điệu với thiên nhiên, không đòi hỏi giá trị và điều kiện tiền bạc, giàu nghèo... Mây gió cùng hương đồng cỏ nội cùng với tuổi thơ áng chừng như cùng nhau "hợp tấu" làm nên khúc giao hưởng tự nhiên chất phác, hồn nhiên biết chừng nào./.
đinh trọng phúc
tái edit 16/12/2025